西湖での出会い(Gặp gỡ tại Tây Hồ)
第二章:西湖での出会い
Chương 2: Gặp gỡ tại Tây Hồ
杭州の西湖は、姉妹が想像していた以上に美しい場所でした。春風が桃の花の甘い香りを運び、有名な断橋がきらめく水面に優雅に伸びていました。しかし、晴れ渡っていた空が突然暗くなり、優しい春雨が降り始め、鮮やかな風景を霧がかった夢のような絵画へと変えてしまいました。
Tây Hồ vào mùa xuân là một cảnh tượng ngoạn mục. Mặt nước lấp lánh như gương, phản chiếu vẻ đẹp của những hàng liễu rủ bên bờ. Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh dạo bước dọc theo con đường ven hồ, tận hưởng bầu không khí trong lành và sống động.
「大変、姉さん!びしょ濡れになっちゃう」と、小青は広い袖で頭を覆おうとしながら叫びました。「傘を持ってくればよかった!」
Đột nhiên, trời bắt đầu đổ mưa tầm tã. Mọi người chạy tán loạn tìm chỗ trú mưa, nhưng hai cô gái không có ô. Khi họ đang loay hoay tìm chỗ trú, một chàng trai trẻ tuấn tú bước tới với chiếc ô trên tay.
白素貞は混雑した湖畔を見回しました。「心配しないで、小青。雨が止むのを待つ場所を見つけましょう。見て、岸の近くに船があるわ」
"Hai vị cô nương, mưa to thế này, mời dùng ô của tại hạ," chàng trai nói với giọng điệu nhẹ nhàng và lịch sự. Đó là Hứa Tiên, một thư sinh trẻ có tấm lòng nhân hậu.
彼女たちが雨宿りの場所へと急いでいると、湖の端の近くに立っている若い男性に気づきました。彼は質素だが清潔な衣をまとい、丈夫な紙の傘を持っていました。これは許仙(シュー・シエン)という、地元の漢方薬店で働く心優しい若者でした。突然の土砂降りに見舞われた二人の美しい女性を見て、許仙はためらうことなく進み出ました。
Bạch Tố Trinh ngước lên nhìn chàng trai, và ngay lập tức, trái tim nàng loạn nhịp. Nàng cảm nhận được một mối liên kết sâu sắc kỳ lạ, như thể họ đã từng quen biết nhau từ kiếp trước.
「失礼します、お嬢さん方」と許仙は丁寧に言い、軽くお辞儀をしました。「雨が強くなっています。どうぞ、私の傘を使ってください。寒さで病気になってほしくありませんから」
"Đa tạ công tử, chàng thật tốt bụng," Bạch Tố Trinh nói với một nụ cười kiều diễm.
白素貞は彼の目を見て、即座に説明のつかないつながりを感じました。彼の目は正直で、心からの気遣いに満ちていました。「ご親切にありがとうございます」と彼女は柔らかくメロディアスな声で答えました。「でも、それではあなたが濡れてしまいます。あなたの犠牲の上にそのような寛大な申し出を受けるわけにはいきません」
Hứa Tiên cũng sững sờ trước vẻ đẹp của Bạch Tố Trinh. Chàng chưa bao giờ thấy người con gái nào xinh đẹp và thanh tao đến thế.
許仙は温かく微笑みました。「私は雨には慣れていますし、家もここから遠くありません。どうか、遠慮しないでください。あなたのような優雅な女性がこのような天候に見舞われるべきではありません」
"Tại hạ là Hứa Tiên, chỉ là một thư sinh bình thường. Rất hân hạnh được gặp hai vị," chàng tự giới thiệu.
小青はくすくすと笑い、姉を肘でつつきました。「ほら、姉さん?ここの人間はとても親切よ!ありがとう、親切な方。ご厚意に甘えさせていただきます」
"Thiếp là Bạch Tố Trinh, còn đây là muội muội Tiểu Thanh," Bạch Tố Trinh đáp.
許仙が白素貞に傘を手渡したとき、彼らの指が一瞬触れ合いました。その瞬間、運命の火花が点火されました。雨は降り続けましたが、白素貞にとって、世界は止まってしまったかのようでした。彼女は霧の中に去っていく若者を見つめ、すでにいつまた彼に会えるだろうかと思っていました。傘を貸すという単純な行為が、千年にわたって語り継がれる愛の物語の舞台を整えたのです。
Ba người cùng đi dưới một chiếc ô, trò chuyện và chia sẻ những câu chuyện. Dù mưa rơi nặng hạt, nhưng trong lòng họ lại cảm thấy ấm áp và tươi sáng. Cuộc gặp gỡ này không phải ngẫu nhiên, mà là duyên trời định đã đưa họ đến với nhau tại Tây Hồ này.