Thể
Thể chủ động và thể bị động — khi nào và cách sử dụng
Thể là gì?
Thể cho biết chủ ngữ thực hiện hành động (chủ động) hay nhận hành động (bị động).
Thể chủ động và bị động
Thể chủ động
Chủ ngữ thực hiện hành động. Trực tiếp, rõ ràng và mạnh mẽ. Được ưu tiên trong hầu hết văn bản.
The dog chased the cat.
Chó đuổi mèo.
Thể bị động
Chủ ngữ nhận hành động. Dạng: be + phân từ hai (+ by tác nhân). Dùng khi tác nhân không rõ, không quan trọng hoặc muốn nhấn mạnh đối tượng nhận.
The cat was chased by the dog.
Mèo bị chó đuổi.
The window was broken.
Cửa sổ bị vỡ.
Quy tắc cấu tạo thể bị động
Để cấu tạo bị động: chuyển tân ngữ lên vị trí chủ ngữ, dùng dạng "be" phù hợp + phân từ hai, và có thể thêm "by + tác nhân".
Active: Shakespeare wrote Hamlet. → Passive: Hamlet was written by Shakespeare.
Chủ động: Shakespeare đã viết Hamlet. → Bị động: Hamlet được viết bởi Shakespeare.