Ulysses - Chapter 17
Ulysses - Chương 17
Bloom and Stephen walked through the quiet streets toward Bloom's home at 7 Eccles Street. The city was asleep now, the earlier chaos replaced by peaceful silence. Their footsteps echoed on the pavement, the only sound in the darkness.
Bloom và Stephen đi qua những con phố yên tĩnh đến nhà của Bloom tại số 7 phố Eccles. Thành phố đang ngủ say, sự hỗn loạn được thay thế bằng sự tĩnh lặng. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên vỉa hè, là âm thanh duy nhất trong bóng tối.
They discussed various topics: science, astronomy, the nature of the universe. Bloom shared his knowledge of the stars, pointing out constellations and explaining their movements. Stephen listened with interest, appreciating Bloom's curiosity about the world.
Họ thảo luận về các chủ đề khác nhau: khoa học, thiên văn học, bản chất của vũ trụ. Bloom thể hiện kiến thức về các vì sao, chỉ các chòm sao và giải thích sự chuyển động của chúng. Stephen lắng nghe với sự quan tâm, ngưỡng mộ sự tò mò của Bloom đối với thế giới.
"What is the meaning of it all?" Stephen asked, gesturing at the sky. "All those stars, all that space. What does it matter?"
"Ý nghĩa của tất cả những điều này là gì?" Stephen hỏi, chỉ lên bầu trời. "Tất cả những ngôi sao đó, tất cả không gian đó, nó để làm gì?"
Bloom considered the question seriously. "We're part of it," he said finally. "We're made of the same elements as the stars. When we die, we return to the universe. That's meaning enough, isn't it?"
Bloom suy nghĩ câu hỏi một cách nghiêm túc. "Chúng ta là một phần của nó," cuối cùng anh trả lời. "Chúng ta được tạo thành từ cùng nguyên tố với các vì sao. Khi chúng ta chết, chúng ta trở về với vũ trụ. Điều đó chưa đủ ý nghĩa sao?"
They arrived at Bloom's house, and he realized he had forgotten his key. He had to climb over the railings and enter through the basement, a slightly undignified procedure. Stephen waited patiently, amused by the situation.
Họ đến nhà Bloom, nhưng anh phát hiện quên chìa khóa. Anh phải leo rào và vào qua tầng hầm, một hành động trông không mấy trang nhã. Stephen chờ đợi kiên nhẫn, cảm thấy buồn cười với tình huống.
Inside, Bloom prepared cocoa for both of them, a simple domestic ritual that felt comforting after the day's adventures. They sat in the kitchen, drinking the warm beverage and talking quietly.
Khi vào trong, Bloom pha ca cao cho cả hai. Sau cuộc phiêu lưu cả ngày, nghi thức gia đình đơn giản này mang lại cảm giác ấm cúng. Họ ngồi trong bếp, nhâm nhi đồ uống nóng và nói chuyện nhẹ nhàng.
Bloom showed Stephen photographs of his family, explaining who everyone was. He spoke of Molly, of their daughter Milly, of his hopes and disappointments. Stephen listened, seeing Bloom's life laid bare before him.
Bloom cho Stephen xem ảnh gia đình, giải thích ai là ai. Anh nói về Molly, con gái Milly, những hy vọng và thất vọng của mình. Stephen lắng nghe, thấy cuộc đời Bloom trải ra trước mắt.
The conversation turned to their similarities and differences. Both were outsiders in Dublin, both were searching for meaning and connection. Yet they came from different worlds, different generations.
Cuộc trò chuyện chuyển sang sự tương đồng và khác biệt. Cả hai đều là người ngoài cuộc ở Dublin, cả hai đều tìm kiếm ý nghĩa và sự kết nối. Nhưng họ đến từ những thế giới khác nhau, những thế hệ khác nhau.
As the night deepened, Bloom offered Stephen a place to sleep. The young man could stay in the guest room, rest and recover before facing the world again.
Khi đã khuya, Bloom đề nghị chỗ ngủ cho Stephen. Chàng trai trẻ có thể nghỉ ở phòng khách, nghỉ ngơi và hồi phục trước khi đối mặt với thế giới lần nữa.