Ulysses - Chapter 9
Ulysses - Chương 9
Bloom wandered through Dublin's streets, deliberately avoiding his home. He knew what was happening there, knew that Molly and Boylan were together. The knowledge burned in his mind, but he refused to confront it directly.
Bloom lang thang qua các con phố Dublin, cố ý tránh ngôi nhà của mình. Anh biết chuyện gì đang xảy ra ở đó, biết rằng Molly và Boylan đang ở bên nhau. Sự hiểu biết đó thiêu đốt trong lòng, nhưng anh từ chối đối mặt với nó.
He passed familiar landmarks, each one triggering memories. Here was where he had courted Molly years ago, young and hopeful. There was the shop where he had bought her gifts, trying to win her affection. Dublin was a map of his life, every street corner holding some significance.
Mọi nơi quen thuộc đều đánh thức ký ức. Ở đây anh tán tỉnh Molly nhiều năm trước, khi còn trẻ và tràn đầy hy vọng. Ở kia là cửa hàng anh mua quà, cố gắng giành lấy trái tim cô. Dublin là bản đồ cuộc đời anh, mỗi góc phố đều mang một ý nghĩa nào đó.
People greeted him as he walked, and Bloom responded politely. He was well-known in the city, a familiar figure going about his business. No one suspected the turmoil in his heart, the pain he carefully concealed.
Mọi người chào hỏi khi anh đi qua. Bloom đáp lại một cách lịch sự. Anh là một nhân vật được biết đến trong thành phố, một hình ảnh quen thuộc đang làm việc vặt. Không ai nghi ngờ cơn bão trong lòng anh, nỗi đau mà anh che giấu cẩn thận.
He stopped to observe a blind man crossing the street, marveling at how the man navigated without sight. What must the world be like for him? How did he construct reality from sound and touch alone? Bloom's curiosity about others was endless, his empathy genuine.
Anh dừng lại nhìn một người đàn ông mù qua đường, ngạc nhiên về cách người đó định hướng mà không cần nhìn thấy. Thế giới trông như thế nào đối với ông ta? Ông ta xây dựng thực tại từ âm thanh và xúc giác như thế nào? Sự tò mò của Bloom về người khác là vô tận, và lòng trắc ẩn của anh là có thật.
A poster advertised a concert, and Bloom thought of Molly's singing career. She had a beautiful voice, could have been famous if circumstances had been different. But life had taken them down other paths, and now she sought fulfillment elsewhere.
Một tấm áp phích quảng cáo buổi hòa nhạc, và Bloom nghĩ về sự nghiệp ca hát của Molly. Cô có giọng hát tuyệt vời, và trong hoàn cảnh khác, cô có thể đã nổi tiếng. Nhưng cuộc sống đưa họ đi theo hướng khác, và giờ đây cô tìm kiếm sự thỏa mãn ở nơi khác.
The afternoon sun beat down on the pavement, making the city shimmer with heat. Bloom felt sweat trickling down his back, his collar growing damp. Time moved slowly, each minute an eternity. When could he safely return home?
Nắng chiều thiêu đốt vỉa hè, làm không khí lấp lánh vì hơi nóng. Bloom cảm thấy mồ hôi chảy xuống lưng, cổ áo ẩm ướt. Thời gian trôi chậm chạp, mỗi phút như một thế kỷ. Khi nào thì an toàn để về nhà?
He checked his watch again, calculating. Soon it would be over, and he could go back. Life would continue as before, with this new betrayal added to all the others. He would endure, as he always had.
Anh xem đồng hồ lần nữa và tính toán. Chẳng bao lâu nữa sẽ kết thúc. Rồi anh sẽ trở về được. Cuộc sống sẽ tiếp diễn như cũ. Sự phản bội mới này sẽ thêm vào danh sách những điều khác. Anh sẽ chịu đựng được, như đã từng chịu đựng.