Ulysses - Chapter 3
Ulysses - Chương 3
Stephen walked alone along Sandymount Strand, the tide retreating before him. He closed his eyes, testing his perception of reality. Could he navigate the world through sound and touch alone? His boots crunched on shells and pebbles, each step a small adventure into darkness.
Stephen đi bộ một mình trên bãi biển Sandymount. Thủy triều đang rút trước mắt anh. Anh nhắm mắt lại, thử nghiệm nhận thức của mình về thực tại. Liệu anh có thể định hướng trong thế giới chỉ bằng âm thanh và xúc giác? Mỗi bước chân của đôi giày trên vỏ sò và sỏi đá trở thành một cuộc phiêu lưu nhỏ trong bóng tối.
Opening his eyes again, he saw the vast expanse of beach stretching endlessly. The sea whispered its eternal secrets, indifferent to human concerns. Stephen thought of philosophy, of Berkeley's theories about perception and existence. If no one observed the world, would it cease to exist?
Khi mở mắt ra, anh thấy bãi cát rộng lớn trải dài vô tận. Biển cả thì thầm những bí mật vĩnh cửu, thờ ơ với những lo toan của con người. Stephen suy ngẫm về triết học, lý thuyết của Berkeley về nhận thức và sự tồn tại. Nếu không có ai quan sát thế giới, liệu nó có ngừng tồn tại?
A dead dog lay on the sand, bloated and rotting. Stephen examined it with morbid curiosity, thinking of death and decay. Everything returns to the earth eventually. His mother's body, now cold in the grave, was becoming part of the soil, part of the endless cycle.
Một con chó chết nằm trên cát, trương phình và thối rữa. Stephen quan sát nó với sự tò mò rùng rợn, nghĩ về cái chết và sự phân hủy. Mọi thứ cuối cùng đều trở về với cát bụi. Cơ thể mẹ anh cũng vậy, giờ đây trong ngôi mộ lạnh lẽo, đang trở thành một phần của đất, một phần của vòng tuần hoàn bất tận.
He picked up a piece of driftwood and wrote words in the sand, knowing the tide would erase them. All human endeavors were similarly temporary, he reflected. Art, literature, philosophy—all would be forgotten eventually, swallowed by time's relentless advance.
Anh nhặt một khúc gỗ trôi dạt lên và viết những từ lên cát, biết rằng thủy triều sẽ xóa chúng đi. Tất cả hoạt động của con người cũng tạm thời như vậy, anh nghĩ. Nghệ thuật, văn học, triết học, mọi thứ sẽ bị lãng quên, bị nuốt chửng bởi thời gian không ngừng nghỉ.
A couple walked past in the distance, and Stephen felt his isolation keenly. He was always alone, always separate from others. His thoughts were too complex, too dark for ordinary conversation. Who could understand his grief, his guilt, his desperate search for meaning?
Một cặp đôi đi qua ở phía xa, và Stephen cảm thấy sự cô đơn của mình một cách đau đớn. Anh luôn ở một mình, luôn tách biệt khỏi người khác. Suy nghĩ của anh quá phức tạp, quá đen tối cho những cuộc trò chuyện bình thường. Ai sẽ hiểu nỗi buồn của anh, cảm giác tội lỗi của anh, sự tìm kiếm ý nghĩa tuyệt vọng của anh?
The waves continued their rhythmic assault on the shore, each one erasing a bit more of the beach. Stephen watched them, hypnotized by their repetition. Nature cared nothing for human suffering. The sea would continue long after he was gone, long after everyone was forgotten.
Sóng vỗ vào bờ theo nhịp điệu, xóa mờ bãi cát từng chút một. Stephen nhìn chằm chằm như bị thôi miên bởi sự lặp lại đó. Thiên nhiên không quan tâm đến nỗi đau của con người. Biển sẽ vẫn còn đó sau khi anh ra đi, rất lâu sau khi mọi người bị lãng quên.