Ulysses - Chapter 1
Ulysses - Chương 1
Stephen Dedalus awoke to the sound of Buck Mulligan's booming voice echoing through the Martello tower. The morning sun cast long shadows across the stone floor as Buck stood at the parapet, shaving bowl in hand, performing his mock ceremony.
Stephen Dedalus thức dậy với tiếng la hét vang vọng của Buck Mulligan khắp tháp Martello. Ánh sáng ban mai chiếu rọi lên những phiến đá khi Buck đứng trên lan can, cầm bát cạo râu, thực hiện nghi thức chế giễu của mình.
"Come up, Kinch," Buck called down the winding stairs. "The sea awaits us."
"Lên đây nào, Kinch!" Buck hét xuống cầu thang xoắn ốc. "Biển cả đang chờ chúng ta."
Stephen climbed slowly, his mind heavy with thoughts of his mother's death. The guilt weighed upon him like a stone. He had refused to kneel at her deathbed, refused to pray as she had begged. Now her ghost haunted his dreams, her reproachful eyes following him everywhere.
Stephen leo lên chậm chạp, ký ức về cái chết của mẹ đè nặng trong tâm trí. Cảm giác tội lỗi đè nén anh như một tảng đá. Anh đã từ chối quỳ gối bên giường khi mẹ hấp hối, từ chối cầu nguyện theo lời bà khẩn cầu. Giờ đây, linh hồn bà ám ảnh những giấc mơ của anh, và ánh mắt trách móc của bà theo anh khắp nơi.
Buck continued his theatrical performance, quoting Latin phrases and making grand gestures. He was always performing, always the center of attention. Stephen watched him with a mixture of amusement and irritation.
Buck tiếp tục màn kịch của mình, trích dẫn những câu tiếng Latin và làm những cử chỉ cường điệu. Anh ta luôn diễn kịch, luôn là trung tâm của sự chú ý. Stephen quan sát với cảm xúc lẫn lộn giữa sự thích thú và khó chịu.
"Tell me, Kinch," Buck said, turning serious for a moment, "why do you wear that black suit? Your mother's been dead nearly a year."
"Nói cho tôi biết, Kinch," Buck nói với vẻ mặt nghiêm túc thoáng qua. "Tại sao cậu lại mặc bộ đồ tang màu đen này? Mẹ cậu đã mất gần một năm rồi mà."
Stephen said nothing. How could he explain the burden of grief and guilt that consumed him? How could Buck, with his easy laughter and careless manner, understand the weight of conscience?
Stephen không trả lời. Làm sao anh có thể giải thích sức nặng của nỗi đau và cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm mình? Đối với Buck vui vẻ và vô tư, lương tâm là một khái niệm khó hiểu.
The morning stretched before them, full of possibility and dread. Stephen knew he must leave this tower, leave Buck and his mockery behind. But where would he go? What would he do? These questions plagued him as the sun rose higher in the sky.
Buổi sáng trải ra trước mắt họ, đầy rẫy những khả năng và nỗi sợ hãi. Stephen biết mình phải rời khỏi tháp này, bỏ lại Buck và những trò nhạo báng của anh ta. Nhưng anh sẽ đi đâu? Anh sẽ làm gì? Những câu hỏi này dằn vặt anh khi mặt trời lên cao trên bầu trời.
Buck returned to his shaving, humming a tune. The ordinary morning ritual continued, but for Stephen, nothing felt ordinary anymore. Everything was charged with meaning, heavy with significance.
Buck quay lại cạo râu và ngâm nga một giai điệu. Nghi thức buổi sáng bình thường vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Stephen, không có gì là bình thường nữa. Mọi thứ đều mang ý nghĩa, gánh vác tầm quan trọng nặng nề.